NHẠC: Người em xứ thượng mà tôi đã quen, những khi hành quân. Để thương nhớ nhiều qua bao buổi chiều khi mới quen nhau. Người em mến thương, năm tháng sống nơi rừng sâu, thương đồi núi với bao đêm mưa buồn./- VỌNG CỔ: Câu 1: Hỡi cô sơn nữ có đôi mắt nhung đen mơ buồn nơi xứ thượng, nàng đã ngồi bên tôi suốt sáng để nghe tiếng kèn lau vẳng lại giữa đêm... trường.(-)(-) Nàng đã mời tôi uống cạn chén men nồng. Rồi nàng đưa tôi lên chiếc nhà sàn nhỏ bé có hoa rừng đang phản phất mùi hương.(SL) Thế rồi suốt đêm dài nơi thôn bản âm u nàng cứ lặng lẽ nhìn tôi qua ánh lửa bập bùng. Khi rượu rừng vừa nhạt hơi men, khi ánh trăng rừng đã nằm ngang đỉnh núi./- Câu 2: Giờ đây tôi muốn mượn cánh chim rừng mang về xứ thượng, để nói rằng tôi vẫn chưa quên người em gái nhỏ năm nào. (-)(-) Tôi đã gần bên cô sơn nữ diệu hiền. Một đêm đông giữa núi rừng lạnh buốt tôi với nàng cứ lặng lẽ nhìn nhau. (SL) Mãi đến khi nghe tiếng chim rừng xao xác, thì tôi mới biết rằng trời sắp rạng bình minh./- Ngâm sa mạc: Hoa sim héo rụng giữa đêm trường. Kèn lau nức nở gọi hồn sơn khê. Gió rừng lạnh lẽo lê thê. Anh đi, đi mãi sao không về, không về với em. VỌNG CỔ: Câu 5: Em ơi về làm chi khi người em xứ thượng đã mất đi như cánh hoa sim vừa héo rụng giữa đêm... buồn. (-)(-) Rừng núi thâm u đã vắng dạng em rồi. Một nắm đất xanh bên bờ suối biếc, là nơi nàng đã an nghỉ ngàn năm. (SL) Tôi có ngờ đâu khói lửa đao binh đã cướp mất đi người em bé nhỏ. Não nùng thay trước khi nàng nhắm mắt còn gắng gượng gọi tên tôi trong suối lệ chan hòa./- NHẠC: Hè sang đến rồi, rừng xanh khắp nơi sống vui bình an. Để trai gái làng bên nhau những chiều lên tiếng ca vang. Rừng xanh mến thương, năm tháng sống trong bình yên, cho đời sống trắng vương bao âu sầu./- Câu 6: Có tiếng kèn lau từ phương nào đưa đến, nghe âm vang như réo gọi cả oan hồn. (SL) Tôi lang thang đi mãi giữa rừng sim như cố tìm lại bóng hình nàng sơn nữ. Xa xa tiếng suối reo buồn. Tôi ngỡ oan hồn, nàng sơn nữ năm xưa./.