PHI VÂN ĐIỆP KHÚC: Nam: Hỡi cô đưa đò, đò ơi! xin làm ơn Rước tôi qua đò qua đò qua bên kia bờ sông Nữ: Ơi! Tiếng ai gọi đò qua sông Có phải anh là, là người em hằng mong Anh ơ gọi đò qua sông Nam: Anh là người trai của núi sông Về ghi tên sáng mai tòng quân Nữ: Biên phòng ngày đêm luôn có anh Gìn giữ yên nước non quê mình Giang đò anh về tiền phương Bên đất lạ đời trai là quê hương Nam: Nhớ bến sông con đò con đò trông theo Dừa nghiêng bóng ai bên dòng sông xanh Nữ: Nhìn con sóng soi trăng vàng lung linh Đứng trên bến hạ sông lên chờ Sông lên chờ trăng ơi! Nam: Nhớ sớm trưa ruộng đồng vui cùng làng quê Hát vang câu hò say mùa lúa Nữ: Ngát hương thơm nồng ôi đồng xanh Lúa xanh em chờ anh Chờ đợi anh trên bến hạ năm xưa Nam: Nơi tiền phương có anh luôn chờ em Chờ đợi ngày mai sáng trời quê hương./-
VỌNG CỔ: Câu 1: Nữ: Mời khách sang sông sao còn ngẩn ngơ đứng đó. Hãy xuống đây em cho đò rời bến hạ nhịp chèo khua sóng gợn nước sông… đầy. (-)(-) Chiếc thuyền con đưa rước đã bao ngày. Nam: Hỡi cô lái ngoan hiền nho nhỏ, tuổi mới trănG tròn sao đã sớm gian lao? (SL) Nữ: Nhà em nghèo chỉ một con một mẹ, nên đã rời mái trường trong lứa tuổi hồn nhiên. Đôi tay non đã buông bút buông nghiên, bến sông buồn khua chèo đưa rước khách./-
Câu 2: Nam: Chiếc thuyền nhỏ ngày sang sông mấy chuyến, con đò nhỏ ngày mấy lần rời bến, còn cô lái sang sông bao giờ mới sang đò. (-)(-) Thuyền nhỏ đã sang sông, thuyền yêu chờ đợi đến bao giờ. Nữ: Cuộc đời em như gắn liền cùng bến hạ, chưa một lần nghĩ đến chuyện sang sông. (SL) Nam: Có lẽ gái thuyền quyên còn đợi khách anh hùng, nên con đò nhỏ chưa tìm ra bến đỗ. Nữ: Thưa, đò đã cắm sào trên bến hạ, sang sông rồi xin mời khách dời chân./-
TRĂNG THU DẠ KHÚC: Nữ: Gởi bao tâm sự cho người con yêu núi sông. Mau bước lên đường xông lướt xa trường Nam: Chờ khi non nước hết binh đao Quét tan bóng giặc ta cùng nhau tay nắm tay Nữ: Còn em vui, với con đò Sớm trưa bến hạ em chờ anh hỡi anh!
VỌNG CỔ: Câu 5: Nam: Bến hạ chờ mong nên dòng sông cũng buồn hơn dạo trước, cô lái ngây thơ nay sầu vương mắt biếc bến hạ đìu hiu nên lau lách cũng bơ… phờ. (-)(-) Đò nhỏ vẫn sang sông như nặng thấy mong chờ. Nữ: Ngày qua ngày đò rước đưa bao nhiêu khách, nhưng lòng cô lái đò chỉ chờ đợi một người thôi. (SL) Nam: Đò đã sang bến hạ tự bao giờ, mà để thương nhớ trong lòng cô lái nhỏ. Người đã ra đi khi cuối trời xa hồng lửa loạn, từ đó đến nay vẫn chưa một lần về./-
Câu 6: Nữ: Từ đó tới nay con đò xưa héo hắt, sông nước buồn làm cô lái cũng buồn theo. Đò đã đón đưa bao người từ vùng lửa đạn về đây, em đã hỏi có gặp người trai ngày đó. Nam: Khách cúi đầu không trả lời câu hỏi, cô lái ngậm ngùi nhìn cuối trời xa. Nữ: Đã mấy thu qua trên sông lạnh, người vẫn còn xa nên bến hạ còn chờ. (SL) Nam: Rồi một hôm trên đò cũ người ta gặp cô lái mới, cô lái ngậm ngùi khi có ai hỏi cô lái ngày xưa. Nữ: Cô lái ngày xưa đã rời bến hạ, vào một chiều có người khách lạ báo tin xa./.