PHỤNG HOÀNG: Tôi gặp em nơi đại lộ Hoàng hôn Trên đất Bình Long khi mùa hè đỏ lửa Trời An Lộc lúc phượng hồng đang rộ nở Rồi chia tay mỗi đứa một nơi... xa.
Không hẹn ngày gặp gỡ Khi buổi ban đầu còn bỡ ngỡ Chưa trọn trao lời, ước hẹn lúc sơ giao.
Ngày tháng trôi qua Thế sự đổi thay mỗi đứa một phương trời Hình ảnh năm xưa tưởng chừng như phai lãng Vật đổi sao dời, đâu mong ngày gặp gỡ cùng nhau.
Cho đến hôm nay Qua bao cuộc bể dâu tôi trở lại nơi này Kỷ niệm ngày xưa bất chợt hiện về Làm se thắt tim tôi khi từng cơn lá vàng rơi rụng Đi giữa đường đời mà tôi cứ ngỡ trong mơ Nghe tiếng gió đưa ngỡ tiếng ai trao lời tâm sự Phải chăng em tình đã nặng tình Nên dù có xa nhau lòng vương mãi đường tình.
Rảo bước mơ nhìn Trong thanh bình, tôi tìm lại dáng hình xưa Giông bão trong lòng ngoài trời đổ cơn mưa Gieo nổi thương sầu từng nhịp bước bơ vơ.
Em đã đi xa Xây dựng ê a dưới mái học đường Bên đàn trẻ thơ chăn lo từng nét chữ Để trọn nghĩa với đời, chung thủy với quê hương.
VỌNG CỔ: Câu 1: Tôi bước ngỡ ngàng trên phố nhỏ yêu thương dưới làng mưa sương khi trời chiều vương bóng nắng, để tìm lại người thân thương thầm bao năm tháng mà ngày ấy chia tay còn vương mãi đến bây... giờ. (-)(-) Vì khói lửa đạn bom nên chưa kịp trao nhau hai tiếng đợi chờ. (+) Nhưng ánh mắt đã thay lời ước hẹn để buổi ban đầu thành kỷ niệm thâm sâu. (SL) Tôi tìm em em ở nơi đâu , An Lộc thân yêu tôi về trong nhớ. Nhìn vết đạn thù còn loan lỗ bức tường cao , thêm da diết nhớ em thương yêu từng ánh mắt./-
Câu 2: Nhìn ngói đỏ nhà cao với những vườn tiêu xanh ngát, mà nhớ ngày xưa đổ nát hoang tàn. (-)(-) Giặc đã giết em? Không! Tôi vẫn thấy em hồn nhiên sôi nổi dịu dàng. (+) Hàng ngày vẫn cùng các anh các chị, xây dựng mái trường bện viện khang trang. (SL) Để cho đời lành lại vết thương, cho sự hy sinh trở thành ý nghĩa. Tôi vẫn như thấy bóng em giữa mùa phượng nở, sau bưổi tan tầm trên lối nhỏ đến nhà em./-
Lối: Bình Long thân yêu, vùng đất thân yêu Qua hơn 10 năm truân chuyên vững chắc Để người đi xa nhớ thương da diết Để người về tha thiết nghĩa tình sâu.
VỌNG CỔ: Câu 5: Tôi đi tìm em chẳng thấy em đâu chỉ thấy xa xa rừng cao su xanh mát, với những vườn tiêu trên đồi gió hát khi mỗi lúc hoàng hôn mờ nhạt sắc mây... trời. (-)(-) Lối rẽ ngày xưa nay ngào ngạt hương đời. (+) Trời An Lộc không còn là chân trời tím , như ngày nào chìm đắm dưới hoàng hôn. (SL) Mà bây giờ trong những đêm đêm, bên các cửa hàng hương cà phê thơm ngát. Văng vẳng xa đưa ngân nga tiếng hát, thanh thản bình yên trong mái ấm gia đình./-
Câu 6: Lâu lắm rồi tôi mới trở lại Bình Long, thắng cảnh nên thơ hồ Sóc Xiêm gợi lên bao kỷ niệm. Những năm xa lòng tôi luôn vướng bận, cái nghĩa cho đời còn lận đận chút tình riêng. Năm ấy giữa mùa hè tôi đã xa em, khi khói lửa đạn bom phủ giăng trời An Lộc. Không hẹn cùng nhau một ngày gặp mặt, nhưng mỗi đứa trong lòng giữ chặt một tình yêu. Mong một ngày đất nước bình yên, gặp nhau cho thỏa nỗi nhớ thương đợi chờ. (SL) Nhưng bây giờ tôi đã vĩnh viễn xa em, phải chăng dưới lòng đất hơn ba ngàn người có phần thịt xương em trong đó. Em ơi sự mất đi để ngàn sau thương nhớ, là cái cho đời muôn thuở ngát hương hoa./.