Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn
Tác giả: Văn Phụng
NHẠC:
Tôi đi giữa hoàng hôn
Khi nắng chiều buông khi lá vàng rơi
Một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài
Mà lòng mình thấy u hoài
Tôi mơ những ngày qua
Trên bến Hoàng Hoa hay những đường xa
Chiều chiều hai đứa dăt nhau tươi cười
Mắt say sưa chưa thắm mộng đời.
VỌNG CỔ:
1.Tôi đi giữa hoàng hôn mà tưởng chừng như đi trong lối mộng , khi gió chiều thu thổi lộng cánh chim ngàn …tôi đếm bước cô đơn khi bóng ngã chiều tàn…Con đường hòang hôn tia nắng vàng rơi rớt ,hoang vắng tự bao giờ mà tôi không biết không hay , những tảng đá còn in mòn thân thiết, những viên sỏi cơ hồ như thấy quen quen tôi nao lòng chợt gọi thành tên tên kỹ niệm buồn cho cuộc tình dang dỡ….
2.Em ơi ! mình còn yêu nhau sao em vội chào đưa tiễn, chuyện ngày xưa mơ vầng trăng đẹp vẫn chưa tròn …thì buồn trở sang canh buốt lạnh vào hồn….Biết nói gì đây khi chuyện tình rạn nứt , tôi chỉ chúc cầu cho em hạnh phúc được bình yên . Đời còn nhiều, còn nhiều lắm em ơi ! còn nguyên vẹn những dòng sầu chưa kịp chảy .Trăm hạnh phúc chỉ mơ mà không thấyđến , còn chén tao phùng là nước mắt mà thôi…
NHẠC:
Dù cho mưa gió – bên mái tranh nghèo
Dù cho nắng- dù cho sương khói mịt mờ
Lòng thương yêu- niềm tin mãi mãi không hề phai
Nhớ, nhớ .. hôm nào
Trên bến tìm sao…...
VỌNG CỔ:
5......gió mùa tơ liễu rũ, hai đứa nhìn nhau không nói một câu nào …..em cuối mặt quay đi trong nứt nở nghẹn ngào …tôi đứng lặng nghe tim mình dẫy chết, từng giọt lệ buồn rơi rớt xuống bờ môi . Xa tôi rồi , em đã thật sự xa tôi ngày tháng tới mình có còn gặp lại , từng chiếc lá rơi rơi đầy trên lối cũ như tiếc thương như tống biệt một cuộc tình.
NHẠC :
Tôi mơ những ngày qua
Trên bến Hòang hoa hay những đường xa
Như thầm mơ ước – ước mơ rạt rào
Như thầm hẹn nhau mùa sao .
VC 6…..hẹn đến bao lâu và còn bao lâu nữa mình đi bên nhau cho trọn cuộc tình.
Tôi vẫn đi đi giữa hoàng hôn, mong tìm lại bóng hình người năm cũ
Đâu đây tiếng gió ru buồn
Em ở nơi nào ? người con gái tôi yêu.
Truyền Nguyễn
Chủ đề liên quan