PHỤNG HOÀNG SAN: SƠN BÁ: Nhờ bà thầy trao huấn giao duyên Mới hay là gái Anh Đài… Tình chi lang bỗng sanh tơ hồng Bá mong tìm ngày lòng mơ kết châu trần. ANH ĐÀI: Bao ngày qua sống gần kề Cùng vùi mài sử kinh nào hay SƠN BÁ: Tình bén duyên nhưng cứ ngờ… Anh Đài ơi hỡi Anh Đài, Sơn Bá tìm đến thăm nàng. ANH ĐÀI: Đời lỡ câu nợ duyên, Còn nói chi yêu đương. Cầu gãy đôi nhịp duyên tình, Còn tưởng chi mộng sum vầy. SƠN BÁ: Anh Đài ơi, đến lần này Cùng hẹn thề anh xin cầu hôn. Tơ hồng nguyệt lão khéo se tình Cho đôi mình nên châu trần. VỌNG CỔ: Câu 1: ANH ĐÀI: Lương huynh ơi tơ hồng nguyệt lão lá lai xuôi chi mình nặng dạ yêu nhau rồi ly hận. Không thể trách anh đến chậm vì làm sao thoát được quyền uy thế lực với kim… tiền. (-)(-) Người ta đã buộc em đổi bến sang thuyền. (+) SƠN BÁ: Trời! Tại sao anh vụng dại không kịp lời đính ước. ANH ĐÀI: Câm nín âm thầm em coi như thề hẹn trăm năm. (SL) Làm sao quên những ngày chung học êm đềm, em yêu trộm thương thầm anh ngu ngơ tình bạn học. Những lúc má tựa vai kề chung sách mộng chung đôi, nay phải chia lìa lòng em đau như xé./- Nhạc quảng: SƠN BÁ: Ôi đau thương duyên tình đầu sầu dang dở. Trong tim xót xa lòng nghẹn ngào người thương mãi cách xa. ANH ĐÀI: Lương huynh ơi vọng người tình lệ tuôn ướt. Ai xin có tương phùng lại đành lòng lìa sao nhớ thương. Câu 2: SƠN BÁ: Anh Đài ơi từ lúc sư mẫu kể rõ sự tình trao bướm ngọc. Lòng anh cứ ngẩn ngơ mong tìm gặp em cho kịp ngỏ tiếng giao thề. (-)(-) Đời lại tặng cho ta niềm đau chẳng vẹn câu thề. (+) Anh Đài ơi trong những ngày sách đèn làm bạn học. Anh thường nghe có một làn sóng lạ dậy trong tim. (SL) Khi vừa nghe sư mẫu kể tâm sự của em, anh mới rõ tình yêu có từ lâu lắm. Chẳng phải chỉ một kiếp này mà hàng trăm kiếp trước, mình thề hẹn lâu rồi nay chia biệt đành sao./- NGƯU LANG CHỨC NỮ: SƠN BÁ: Tình tương tư hóa ra ân tình nặng lòng Người yêu nhau nỡ đâu chia lìa cho đành Cầm tay nghe cứ như trong hồn nghẹn sầu Làm sao tóc tơ hỡi Anh Đài ơi? ANH ĐÀI: Chờ bầy ô thước đến Dựng cầu mưa tháng bảy Để khóc ly tan cho tình yêu SƠN BÁ: Tình mình sao xót quá, Bất giác khó sum vầy Cất tiếng kêu van lên trời cao. ANH ĐÀI: Vì song thân hứa hôn em cùng Văn Tài Là con trái thứ quan uy quyền nơi này. Dù cao sang chẳng nghe rung động tâm hồn. Hẹn nhau kiếp sau chúng ta trọn duyên. VỌNG CỔ: Câu 5: SƠN BÁ: Không! Lão hóa công muốn cho ta kiếp này chẳng được tròn duyên anh nguyện chờ em nơi kiếp khác. Để xem thử lão trời già cay nghiệt có xót xa chăng khi nhìn thấy đôi ta chan chứa lệ ly… sầu. (-)(-) Anh Đài ơi, bướm ngọc trao tay như lời tiên triệu hồ điệp mộng tình đầu. (+) Ta nay xa nhau linh hồn chúng ta chỉ còn một nửa. Sống dật sống dờ cuộc sống có gì vui. (SL) Ở kiếp này trời bắt ta chẳng được tròn đôi, thì kiếp khác chúng ta tìm tái hợp. Dẫu chia cách trăm năm chúng ta cũng tìm kết trước, thử xem trời cao còn cay nghiệt đến bao giờ./- ANH ĐÀI: Sơn Bá… Lương huynh… LÝ GIAO DUYÊN: ANH ĐÀI: - Máu đỏ tuôn, rơi - Nỗi u tình không, nén - Anh uất hận tuôn, trào - Thắm tươi giọt máu, đào - Đau đớn quá anh, ơi - Pha nước mắt em, rơi - Thấm trong tay áo em, lau SƠN BÁ: - Anh Đài ơi đời còn có nghĩa gì - Sống đọa đày đôi ngã chia ly - Chốn dạ đài anh đợi chờ em. Câu 6: SƠN BÁ: Lương huynh , Lương huynh ơi hãy gượng sống. Lương huynh đừng đi trước. Hãy chầm chậm chờ em cho mình được sum vầy. (SL) SƠN BÁ: Ở trời nguyện làm chim chắp cánh. Ở đất nguyện kết nhánh liền đôi. ANH ĐÀI: Trời đất dài lâu còn lúc tận, SƠN BÁ: Hận này dằng dặc mãi khôn nguôi./.