NÓI LỐI Người hỡi đâu rồi, người ở đâu? Hồn tôi vọng tưởng suốt đêm thâu Đâu đây ai dạo bài “Dạ khúc” Ray rức lòng theo mấy cung sầu!
NẶNG TÌNH XƯA Đêm nay ru mộng, mộng buồn đêm xuân Cố nhân xa biệt, nơi nào cố nhân! Trời Tây tuyết lạnh sương hàn Trời Nam lộc biếc mai vàng Người có nghe không tiếng lòng dân tộc Gọi kiếp sông hồ, gọi kẻ tha hương Hãy hướng về đây mà thương đất mẹ Muôn đời dang rộng vòng tay Vòng tay ấm áp bao dung Mấy năm rồi người nơi đất khách Có đón giao thừa mừng tuổi gia tiên; Đầu xuân có đi hái lộc; nhà bên có sang mời mọc; Như thân tộc, hay đơn độc? Ngồi nghe tuyết lạnh rơi ngoài mái hiên Bỗng rưng rưng lệ, lệ buồn triền miên Trời xa một cánh chim trời, giờ đang lặng lẽ bên đời.
VỌNG CỔ 1- Anh ơi nếu đất mẹ vào xuân bâng khuâng ngày tết để kẻ tri âm nhớ người tri kỷ, thì ở nơi đây lòng người viễn xứ , cũng dạo bản đàn xưa hát lời "cảm khúc" mà nhớ nước nhớ quê, nhớ đời ca nữ một thuở vàng son trên sân khấu đã xa… rồi. Thôi trách mà chi những vật đổi sao dời! Xưa kẻ đón người đưa, kẻ tôn thờ thần tượng, em bỗng thấy mình như một nữ vương (-). Nhưng nay chỉ còn là một chút dư hương, khi đời nghệ sĩ rồi cũng đi dần vào quên lãng. Nên tiếng ca buồn giờ hát để mình nghe, để tự vuốt ve, tự ru mình vào giấc ngủ. (Chầu: 1 xề, 2 xang)
5- À, à ơi… Ru mình, mình chỉ ru nhau Chớ ru tình, tình phụ… À, à ơi… Chớ ru tình, tình phụ, ru sao ru… buồn! Anh ơi, mộng khúc đêm xuân, xin mộng hãy bình thường! Vì em biết đời anh cũng một thời trôi nổi, con đò giờ đã sóng lặng gió yên (-). Hãy vững tay chèo về bến nghen anh, khi còn biển rộng là còn nhiều ghềnh thác. Xin đừng để thêm một lần chua chát, mà thấm thía câu “thế thái nhân tình” (-)!
(Vô liền TRĂNG THU DẠ KHÚC – VĨ) Trần gian một kiếp con người Mặc cho đẩy đưa số phận Nào ai cải được mệnh trời Đời vinh chẳng vinh thì nhục Xin đừng bạc bẽo nhau chi Mưu cầu, cầu được mấy khi!
6- Chim Việt cành Nam xin chớ xa Dù cây có cỗi cũng cây nhà Tìm đâu đất khách là tổ ấm Về đây nước lã cũng chan hòa!
Anh ơi em đâu phải là một kẻ vô tâm, quên nguồn cội, quên dòng sông bến nước. Sân khấu đã nuôi em nghĩa ân oằn sau trước, thì còn có tri âm em còn nặng kiếp tằm (-) Sẽ trả đến bao giờ cho hết nợ dâu, dẫu đời nghệ sĩ thêm nặng sầu viễn khách. Xin nhân thế cũng đừng quên, đừng vội trách, mai em về trong “mộng khúc tri âm”./.