: 1501 - Ngày đăng: 19/12/2020-01:04
Tình Cha
TÌNH CHA
Tân nhạc: Ngọc Sơn
Vọng cổ: Chờ cập nhật
NHẠC
Tình cha ấm áp như vầng Thái Dương
Ngọt ngào như dòng nước trôi đầu nguồn
Suốt đời vì con gian nan
Ân tình đậm sâu bao nhiêu, cha hỡi cha già dấu yêu
Và con nhớ mãi những ngày tháng qua
Kỷ niệm năm nào khó phai trong lòng
Nhớ hoài tuổi thơ bên cha, gian khổ ngày đêm chăm lo
Mong muốn… con được… lớn khôn
1/ Tôi đứng lặng giữa chiều hôm nghe ngọn gió năm non thổi buồn trên cây lá, mấy nhịp cầu tre trong mưa dầm nắng hạ cũng trơ trọi chênh vênh trầm mặc dưới sương…chiều
Đường cũ hoang sơ vắng lặng tiêu điều. Nơi đã giữ lại cho tôi một quãng đời thơ ấu, và hình bóng cha già thân gà trống nuôi con. Mái tranh nghèo đầy ắp nỗi cô đơn, cội bàng già nua mục rữa tự bao giờ. Từng tiếng chim chiều kêu lạc lõng bơ vơ, giọt tủi giọt sầu rơi theo ngàn lá đổ.
2/ Mẹ đã đi xa khi tôi còn nhỏ lắm chưa hiểu thế nào là mất mát thương đau. Rồi vòng tay cha dịu dàng thân thương quá, âu yếm đời tôi trong suốt tuổi ngây khờ. Bên ngọn đèn leo lét cha đã dạy cho tôi học chữ i tờ. Cha dạy cho tôi điều nghĩa nhân đạo lý, bằng giọng thâm trầm chuyện ngày xửa ngày xưa. Xóm nhỏ im lìm eo ấp tiếng gà trưa, dưới rặng tre xanh đàn trâu nằm gặm cỏ. Nhịp võng ngoài hiên êm đềm còn say ngủ, mà cha vẫn còn lặn lội giữa đồng sâu.
NHẠC
Còn nhớ ngày ấy, những đêm trường giá lạnh
Và cha nằm ôm con sưởi ấm những canh dài
Nhẹ nhàng hôn con và cha khẽ nói: Này con yêu ơi...
Con hãy nhớ.. hãy nhớ lời cha sống cho nên người
và con ơi chớ bao giờ dối gian
Nghèo thì cho sạch rách sao cho thơm
Những lời của cha năm xưa
Con nguyện ghi sâu trong tim
Cha hỡi cha già dấu yêu...
5/ Tôi thèm được sống cạnh bên cha để thấy tuổi thơ không già theo tháng năm chồng chất, nhưng cảnh cũ còn đây mà người xưa đã khuất để lại giữa đời tôi chất ngất nỗi thương…sầu
Mấy nẻo nhân gian mình tôi bước qua cầu
Nhớ đêm giăng câu nước tràn bờ con cá quậy, cha nở nụ cười trong khói thuốc bay bay
Lý Giao Duyên, 4 câu chót
Nhớ quá mùi rơm... thơm
Bên chuồng trâu ngây ngất hương nồng
Cha gánh ra đồng nuôi màu đất sanh sôi
Đất trả ơn người cha nuôi lớn khôn tôi
Mất cha rồi biết có ai sầu tê tái, chết cả đời tôi hằn lại vết thương lòng
6/ Tiếng côn trùng nỉ non sầu da diết, như cảm thông niềm hối tiếc của lòng tôi
Con chưa tròn đạo hiếu cha ơi, sao cha lại ra đi cho trọn đời con chịu đầy bao hận tủi
Khi con trở thành cha của những đứa con thơ dại, con mới hiểu hết thế nào là ý nghĩa của tình cha. Cha là vách chắn phong ba, mái che mưa nắng cho đời ta yên lành. Kể làm sao hết ơn nghĩa sanh thành, trả sao cho đủ cho tròn câu đạo hiếu. Cha ơi con đã nên người, làm sao con thấy cha cười với con.
Người đăng:
Truyền Nguyễn