VĨNH BIỆT
Nhạc : Lam Phương
Lời vọng cổ: Chờ cập nhật
Nhạc
Buồn ơi sao còn đến.
Lòng đã quá sầu đau.
Ai đã đem chuyện xưa, lời hứa ban đầu chôn kín vào tim.
Ngày xưa nay còn đâu.
Tình xưa biết tìm đâu.
Thôi đón đưa mà chi, tình đã không thành còn ước mơ gì.
VỌNG CỔ
1/. Âm vang của hồi chuông chiêu mộ, tôi cứ ngỡ là giọng nói của người yêu nức nở tiếng ….. sau …. cùng. Đưa đón mà chi khi đôi ta đã lỡ mộng tương phùng. Tôi viết bài thơ gửi cho người dưới mộ mà nắm xương tàn sẽ rủ bụi thời gian (-). Tôi nghe như tận dưới lòng đất sâu lạnh lẽo hoang vu có tiếng ai trăn trở giữa đêm dài đang gọi tên tôi với giọng buồn nức nở (-).
2/. Cánh phượng cuối cùng vừa buông rơi trên thềm rêu hiu quạnh, thì em đã nằm yên dưới huyệt lạnh hoang tàn. Lệ theo mưa tầm tả chảy muôn hàng. Tôi đứng đây với niềm sầu tuyệt vọng, biết ai cùng kể lễ chuyện hàn huyên (-). Tôi là một xác không hồn thất thểu giữa nhân gian đang tìm gọi một bóng ma ngoài dương thế. Tôi đang đau nhói với hận sầu rên rỉ bởi vết thương lòng càng buộc lại càng đau (-).
Ngâm thơ
Đây bài thơ nhỏ khóc ly tan
Mình mới quen nhau đã lỡ làng.
Tôi vẫn còn thương, còn ấp ủ
Một hình bóng củ giữa trần gian.
Nhạc
Xin lỡ đưa người đến nơi mồ chôn bao nhiêu ân tình cũ.
Hương xưa người mang về dâng cho tình mới
Ái ân chưa tròn nhưng đã sầu chia phôi.
VỌNG CỔ
5/. Em ơi, em hãy về thăm anh khi đèn khuya in bóng nhỏ giữa tàn canh trăng rụng …. sao …. chìm. Người ra đi biền biệt hết mong tìm. Lác đác rừng thu chim mõi cánh, đìu hiu sương trắng nhuộm đồng hoang (-). Mảnh hình hài đã vĩnh biệt trần gian sớm tan tác như hoa tàn rả cánh. Sớm gió chiều sương đã xóa mờ nhân ảnh, mộng ngàn đêm chưa thấy bóng em về (-).
Nhạc
Chiều nay ôm thềm cũ.
Mà thương tiếc ngày qua
Thôi kiếp sau gặp nhau, giờ đã muộn màng chỉ biết lỡ làng.
6/. Khói tỏa hương bay giữa cánh đồng hoang vắng một buổi chiều thu ảm đạm bốn phương trời (-).
Bốn phương trời như ngậm một màu tang. Mưa hay lệ đầm đìa rơi ướt áo. Đau thương khó thốt nên lời. Vĩnh biệt nhau rồi muôn thuở hận nào quên./.