: 1492 - Ngày đăng: 19/12/2020-00:51
Duyên Tình
DUYÊN TÌNH
Tân nhạc :Y Vân
Cổ nhạc : Loan Thảo
Tân Nhạc :
Nữ : Biết nhau giữa độ trăng tròn
Nam : Nhớ nhau dưới biển mà trên non ơ vẫn tìm
Nữ : Ơ...thương nhau thì mâm bánh buồng cau cũng nên duyên.
Nam : Ờ duyên... Biết nhau lúc gặp bên đường
Nữ : Mến nhau ngay thật mà yêu thương ơ sớm chiều
Nam : Ơ....thương nhau tình ta biết để đâu chứ cho vừa
Nữ : ừ ...vừa.....
Vọng Cổ
Câu 1: Nam : Hò ơ... trăng đợi đêm rằng trăng nằm ngọn liễu hoa đợi nắng xuân hoa nở mừng xuân. Biết nhau giữa độ trăng tròn, nhớ nhau dưới biển ơ hò ơ nhớ nhau dưới biển trên non ta vẫn tìm. Thương nhau mâm bánh buồng cau cũng nên duyên vợ chồng. Mấy khi rồng gặp mây đây để rồng than vãn với mây đôi lời. Nữa may rồng ngược mây xuôi biết bao giờ lại nói lời rồng mây. Duyên nào hơn duyên đó với đây, tình nào đẹp bằng tình đây với đó.
Câu 2: Nữ : Ra đi mẹ có dặn dò đừng đi nước mặn mà hà ăn chân, chớ nghe tiếng ngọt lời ngon, rồi sa chân lỡ bước mà bà con họ chê cười. Vào thở ra than khổ lụy một đời. Mênh mông góc bể chân trời những người thiên hạ nào người tri âm. Buồn riêng thôi lại tủi thầm một duyên hai nợ ba lầm lấy nhau. Thôi thì còn mẹ già ở chốn lều tranh sớm thăm tối viếng cho đành lòng em.
Tân nhạc :
Nữ : Biết nhau cũng bởi tâm đầu, mến nhau cũng bởi
Nam : mà đôi câu ơ đá vàng. Ơ đôi ta cùng xây đắp tình duyên chứ lâu dài...ư...dài.
Vọng cổ :
Câu 5: Nữ: Đâu vui gì cảnh phòng không chiếc bóng, em có mơ tấm chồng xứng đáng cho bỏ công điểm trang má đỏ môi hồng. Lấy chồng cho đáng tấm chồng.
Nam : Chồng xứng đáng đâu hơn đây nữa, hay em còn chờ nơi ruộng cả ao sâu. Ta yêu nhau xa cũng nên gần, đừng nên tham phú phụ bần khó coi
Nữ : Yêu nhau duyên phận mà thôi, của thì như nước hồ vơi lại đầy.
Câu 6: Nữ: Em không tham ao sâu hay ruộng cả, nhưng cha mẹ già biết bỏ lại cho ai đây.
Nam : Mẹ già như chuối chín cây, sao đấy chẳng liệu cho đây liệu cùng
Nữ : Khế với sung khế chua sung chát, mật ngọt gừng mật ngọt gừng cay
Nam : Đây với đây chẳng duyên thì nợ, đây với đây chẳng vợ thì chồng
Nữ : Dây tơ hồng chửa xe đã mắc, rượu quỳnh tương chưa nhấp đã say
Nam: Năm quan mua lấy miệng cười, mười quan chẳng tiếc tiếc người tình chung.
Người đăng:
Truyền Nguyễn