: 1508 - Ngày đăng: 19/12/2020-00:55
Khóc Cười
KHÓC CƯỜI
Sáng tác: Quy Sắc
Lối:
Ngẫm thế sự chẳng biết nên cười hay khóc,
Cười làm sao giữa vạn lớp tang thương
Không cười vui cũng không thể khóc than
Khi nhân thế tợ một trường dâu bể.
VỌNG CỔ:
Câu 1:
Ta cười chưa dứt câu đã thấy sa nước mắt và khi lệ mới rưng rưng lại muốn hé môi… cười. (-)(-) Cười cho thân thế của ta lại cười cả cuộc đời. (+) Cười cho nhân tình ấm lạnh, cười thói đời mới chuộng cũ vong. (SL) Cười thế nhân sao cứ mãi mua bán lợi danh rồi ta lại cười cả cho mình, kiến thức chẳng bằng ai lại cứ hoài công cười đời đen trắng./-
Câu 2:
Nhưng đời là một cuộc đổi thay, đời là chuỗi cười bất tận, đời là cõi bồng lai của những kẻ xu thời. (-)(-) Cho nên ta cười để giải khuây chớ phải đâu nhạo báng chi đời. (+) Ta là hột cát giữa mênh mông sa mạc, như chiếc lá vàng như cánh bèo trôi. (SL) Cười cho được hả hơi, cười cho cuộc đời bớt cơn buồn tẻ. Cười để cho khỏi tuôn rơi giọt lệ, chớ ta cười người rồi ai lại cười ta./-
Câu 3:
Cười tình bạn đầu môi chót lưỡi, cười đạo vợ chồng đổi trắng thay đen. Cười những ai lúc thất thời bợ đỡ a dua, khi đắc thế cậy oai hiếp chúng. Cười những kẻ quá ham mê danh vọng cam chịu cúi lòn để được chữ vinh hoa. (SL)
Cười cho một lũ gái tơ
Mười năm trinh tiết một giờ ố hoen
Cười ai danh lợi đua chen
Mặt tuy trắng đẹp dạ đen hơn bùn./-
Lối:
Ta muốn khóc bởi sau ngày binh biến
Cảnh điêu tàn bãi biển hóa nương dâu
Khóc trăng khuya ngả bóng dưới chân cầu
Khóc lá rụng bay vù trong khoảng vắng.
VỌNG CỔ:
Câu 4:
Ta khóc cho những thiếu nữ ngây thơ trong trắng bởi ham bã giàu sang nên bán đứng cả linh… hồn. (-)(-) Khóc cho những cánh hoa đang lem lấm trong bùn. (+) Khóc cho những bậc làm cha làm mẹ, phải ngậm sầu bởi những đưa con hoang. (SL) Rồi ta khóc cho những ánh đèn đêm đang quyến rũ bao mái đầu tội lỗi. Khóc cho những con thiêu thân đang tự thiêu mình trong ngọn lửa mà cứ cười vui như những kẻ điên cuồng./-
Câu 5:
Ta khóc cho những kẻ ly hương đêm đêm gục đầu bên song cửa mơ ngày mai trở lại quê nhà. (-)(-) Khóc những kẻ ra đi không hẹn ngày về. (+) Khóc cho những mái tranh đang làm mồi cho khói lửa, khóc những mảnh ruộng vườn hoang vắng tiêu sơ. (SL) Những khi trở về qua cánh đồng xưa, ta dừng bước nhớ giọng hò năm cũ. Ta khóc cho mộng tình dang dở, khóc ngày xanh chưa thỏa chí râu mày./-
Câu 6:
Sau những phen khóc cười thế sự ta lại trách mình sao quá bi quan. Khéo dư công để cười khóc chuyện đâu đâu trong khi đời vẫn đẹp tưng bừng trong cuộc sống. Sao ta không khóc cho những vong hồn chiến sĩ đã bỏ mình với nghĩa vụ thiêng liêng. Sao ta không cười vui trong lứa tuổi thanh xuân đang hăm hở lên đường cứu nước. Ta hãy khóc với những gì đáng khóc và cười lên với những chuyện nên cười. (SL) Ta hãy cười lên theo nhịp bước hành quân. Và khóc những kẻ hiến thân cho Tổ quốc
Cười theo tiếng nhạc vang trời
Khóc bao chiến sĩ vì đời hy sinh./.
Người đăng:
Truyền Nguyễn