: 1565 - Ngày đăng: 19/12/2020-01:07
Về Đâu Mái Tóc Người Thương
VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG
Tác giả: Chờ cập nhật
Nhạc:
Hồn lỡ sa vào đôi mắt anh. Chiều nào xõa tóc ngồi bên rèm. Thầm ước nhưng nào đâu dám nói. Khép tâm tư lại thôi. Đường hoa vẫn chưa mở lối. Đời lắm phong trần tay trắng tay. Trời đông ngại gió lùa vai gầy. Lầu kín trăng về không lối chiếu. Gác cao ngăn niềm yêu. Thì thôi mơ ước chi nhiều.
VỌNG CỔ:
Câu 1:
Anh ơi một chiều đông đón gió gọi tên anh khi anh đã ra đi mà tuôn ngấn lệ, khi hồn anh lỡ sa vào trong đôi mắt của em... rồi. (-)(-) Muốn giã từ em sao anh vẫn ngại lời. (+) Một buổi chiều đông pháo hồng vang phố nhỏ trên nẻo đường về chỉ có một mình anh. (SL) Vắng em rồi thử hỏi bạn cùng ai, khi lầu cao đã khép kín lâu rồi. Để bẽ bàng ngơ ngác một vầng trăng ngả bóng lạnh lùng khi mình qua ngõ tối./-
Câu 2:
Em đi về đâu mà gió chiều mơn man làn tóc rối quyện vào nhau như những sợi tơ lòng. Thân thế của anh vẫn còn lắm phong trần. Xây ước mơ trong tháng ngày thầm lặng rồi bỗng tan tành dưới tiết lạnh trời đông. Em đi rồi anh thấy mắt rưng rưng, hồn trơ trọi giữa bốn bề hoang vắng. Liễu buông tơ rập rờn bên khung cửa, anh cứ ngỡ là mái tóc của người thương.
LÝ CON SÁO:
Ai rưng rưng
Tiễn kẻ qua cầu sang sông
Trời lạnh lùng hơi đông
Ta sơn khê biết mấy muôn trùng
Sao lệ cứ tuôn dòng
Hồn lặng chìm vào đôi mắt em
Câu tiễn đưa nói ra cho buồn thêm
Hồn lạnh lùng còn hơn giá đông
Ai thấu cho nỗi đau của mình không?
VỌNG CỔ:
Câu 5:
Anh ơi cách mấy sơn khê trăng về qua lối mộng, buồn làm sao khi lá rụng bên... thềm. (-)(-) Từ đây bến đò xưa đã vắng một con thuyền. (+) Hỏi anh đâu, gió chiều không đáp lại. Hỏi ngày về, sông nước lạnh lùng trôi. (SL) Một chiều nào em khép chặt cánh song thưa, ngồi xõa tóc gục đầu nghe pháo nổ. Gió lạnh lùa qua khung cửa sổ, em vẫn còn đây mà anh ở phương nào./-
Nhạc:
Đường phố muôn màu sao thiếu anh. Về đâu làn tóc xỏa bên rèm. Lầu vắng không người song khép kín. Nhớ anh tôi gọi tên, chỉ nghe lá úa rơi thềm.
Câu 6:
Anh hãy quên đi đừng nhớ nhung em nữa, hãy gởi tình trai theo khói lửa sa trường. (SL) Nếu anh đi rồi, em sẽ nhớ tên anh. Anh trở lại, em đón người chiến sĩ. Đôi ta dẫu lỡ duyên rồi, anh gởi cuộc đời trong lớp áo phong sương./.
Người đăng:
Truyền Nguyễn