TÂN NHẠC Trời đổ mưa, Cho phố vắng mênh mông Khơi lòng bao nỗi nhớ. Trời làm mưa, cho ướt áo em thơ Mưa rơi tự bao giờ. Tình yêu đó, phôi pha vào sương gió Những đêm mưa tỉnh nhỏ Gợi nhớ tuổi học trò Tâm tình thường hay ngỏ Trường tan về chung phố những lúc trời chiều …… đổ ……. mưa ! VỌNG CỔ 1/- Đếm tiếng mưa rơi mà chạnh xót xa thân nghèo nàn đời cô lẻ.... phố vắng mênh mông đường khuya thêm quạnh quẽ khiến kẻ tha phương càng thương nhớ...quê...nhà ! Ôi , hình ảnh quê hương gợi nhớ trong ta bao tình cảm đậm đà ! Mười mấy năm qua nơi quê người xứ lạ, gác trọ là nhà đời vất vả lênh đênh .(-) Lầm lũi tháng ngày như quên mất tuổi tên vậy mà những chiều nhìn mưa lòng tôi cứ nhớ thương hoài . Nhớ thưở học trò đời dệt lắm mộng mơ, tình đẹp tựa bài thơ mà cả hai vẫn đợi chờ đưa đón... 2/- Nhưng có ngờ đâu tình yêu không trọn vừa hẹn biển thề non thì em đã vội xa rồi . Em bước sang ngang biền biệt phương trời . Còn tôi bỏ lại trường xưa xa người thân yêu dấu bỏ xóm xa làng tôi buồn lặng lẽ ra đi . (-) Nơi xứ lạ xa xôi tôi chưa biết phải làm gì khi bước vào cuộc mưu sinh mà tôi đang lỡ đường học vấn. Biết phải làm sao với hai bàn tay trắng ? Lận đận bước vào đời dầu dãi những cơn mưa... TÂN NHẠC Mưa ! Mưa rơi qua phố buồn Chạnh lòng bao nhớ thương Chuyện tình yêu vấn vương. Ngày xưa, đường mưa ướt ê chề Cùng đưa đón nhau về Ấm đôi nhân tình trẻ... Một người sang ngang cuộc đời Một người đêm tay gối Chia ly có gì vui. Trời mưa nghe giá buốt con tim Ru anh vào kỷ niệm thao thức trọn cả một đêm !! Chờ em, đêm vắng với cô đơn Ngõ hồn mưa ngập lối. Tình hợp tan, Nhưng vẫn nhớ nhau luôn Biết em giờ có buồn ? Và từ đó, Những đêm trời mưa gió Thấu chăng người tỉnh nhỏ Nuôi nấng cả một đời Mối tình thời xa ấy Giờ đây đường hai lối mưa gió về …. buồn…… nào …….. nguôi ! VỌNG CỔ 5/- Biết thưở nào nguôi khi tình đã chia phôi đôi người đôi ngã ?... Em về làm dâu nơi miền xa xứ lạ còn riêng tôi vẫn buồn bã cô đơn sống trong cảnh...cơ...hàn . Nỗi nhớ niềm thương thêm chua xót dâng tràn ! (Giọng nhạc) Chờ em đêm vắng với cô đơn ngõ hồn mưa ngập lối, tình hợp tan nhưng vẫn nhớ em luôn biết em giờ có buồn ? (-) (Trở Về Giọng Vọng Cổ - Xề 32 ) Đếm bước cô đơn trong những đêm mưa tỉnh lẻ làm kẻ tha phương sầu chất nặng thêm sầu !
PHI VÂN ĐIỆP KHÚC(Trong Lòng Câu Vọng Cổ)
Gió mưa gieo lạnh triền miên . Lòng tôi nhớ thương thêm nhiều . Thương hoài bóng hình người xưa... Thấu chăng.... nỗi niềm tha phương ? Nay em nơi nào ?... Em buồn hay vui ? Riêng tôi...lòng... không quên ! Ôi ! Ngày xưa mưa có đôi , cùng trú mưa ấm đôi tình nhân. Bây giờ nhìn mưa nghe buốt tim . ! Thao thức suốt đêm mưa buồn . Thân cô độc trong mưa càng thê lương . Ai hiểu được... cho nổi niềm tha phương ? (Ca trở về Vọng Cổ Câu 6 - Xề 24) 6/- Lòng vẫn vấn vương nhớ thương hoài kỷ niệm với mối tình thơ nuôi nấng cả một đời ! (-) PHI VÂN ĐIỆP KHÚC(4 Câu Cuối Bài - Dứt Câu) Nhưng...lỡ câu duyên nợ , hai người hai nơi . Nhớ thương cũng đành vậy thôi . Cố nguôi ngoai nỗi sầu . Vùi chôn bao kỷ niệm thương đau và lo xây lại đời ...mai...sau -/- Người đăng:
Truyền Nguyễn