Tân nhạc: Nam: Anh nghèo nên chẳng nhẫn kim cương Tặng em thay sính lễ tơ hồng Thì đây anh đan nhẫn cỏ Tặng em coi như bỏ ngõ Lòng anh chắc em đã biết Nữ: Anh nghèo em cũng chẳng hơn anh Nhận anh trao nhẫn cỏ chân thành Nhà anh chung em xóm nhỏ Nhà em chung anh vách gỗ Thầy me có vẻ ưng lòng Cổ nhạc: Nam: Em hãy đến đây anh đeo chiếc nhẫn đính hôn kết bằng cỏ mềm hoang dại, xin được xem như lời hò hẹn tiếng giao....thề, nhẫn cỏ đơn sơ trên bàn tay chuốt ngọc trau.... ngà Nữ:Em vẫn biết câu nhẫn khinh tình trọng, nhẫn cỏ cơ hàn mà đẹp biết bao nhiêu Nam:Tình yêu mình là gấm dệt hoa thêu, anh kết nhẫn thay cho lời hẹn thề son sắt. Ôi mười ngón tay ngà trơ trọi lẻ loi, chiếc nhẫn đơn sơ mà tình yêu ngời .... sáng Nữ:Nhìn nhẫn cỏ do chính tay anh kết tặng, em nhớ tới người xưa khi đáp tạ ân.... tình, nhẫn cỏ hôm nay như kết chặt cuộc đời.... mình. Em sẽ gìn giữ nâng niu như báu vật, xin anh đừng bận dạ băn khoăn. Namhải chi anh không là hàn sĩ xin tặng bạn chung tình chiếc nhẫn kim cương Nữ:Em với tay hứng giọt sương buổi sáng, nhẫn cỏ cơ hàn rực sáng vạn vì.... sao Tân nhạc: Nam: Em ơi, anh đâu có ngờ Tình ta như cánh diều bay, bay cao đứt chỉ Cho diều, diều nó bay, đời gian dối nhiều Em về tung nhẫn cỏ ra sân Để đeo vô nhẫn cưới huy hoàng Người ta mua em gấm lụa Còn anh trao em nhẫn cỏ Thì em phải bận tâm gì Cổ nhạc: Nữ:Anh ơi nói làm chi lời cay đắng đó, nhẫn cỏ ngày xưa dù nay héo khô tàn tạ em giữ đây như giữ vẹn cả ân....tình, dù định mệnh trái ngang làm em phụ anh.....rồi (nói lối) Nam:diều đã bay sáo đâu còn ru nhạc như tình đôi mình đứt đoạn tóc.... tang Anh về đốt cỏ ngày xưa Cho sầu theo khói, gió mưa hận trời Nữ:Xem như mình phụ nhau rồi Dây tơ đành lỗi bài thơ chung.... tình Nam:Người đời vẫn trọng bạc vàng hơn chung thuỷ Chuộng bạc đen hơn trọng chữ sắt... son Nữ:Em đem môi má phai hồng Lên đường rẽ lối theo chồng vu.... qui Nam: Hò.......ơi, người ta giàu có nhẫn kim cương Anh nghèo chỉ có tấm lòng thuỷ chung Hò.......ơi, mai sau bóng xế trăng chênh Kim cương đã mất Hò.......ơi, kim cương đã mất Anh còn nguyên cái chung.... tình Nữ: Nhẫn cỏ giờ đây đã héo hon Giữ làm chi nữa cho buồn lòng nhau Nam: Biệt ly có lá ngọn sầu, mình anh trơ trọi bên cầu nhớ.....thương Người đăng:
Truyền Nguyễn