Ngâm Thơ: Tôi đứng nơi đây giữa lòng xứ Huế Chạnh lòng riêng qua câu hát đê mê Trên sông vắng giọng ai trầm lắng lạ Có phải người xưa của một buổi trăng thề…….
NAM AI: Em ơi! Núi Ngự Bình vẫn uy nghi sừng sững, dòng Hương Giang vẫn lờ lững trôi 1…..xuôi. ___ Mà tình ta sao nức nỡ ngậm ngùi, 2. thương nhớ nào cho nguôi ___, bao kỷ niệm thương buồn ___, 3. em ví mình như dòng nước Hương Giang, còn anh là núi Ngự hiên ngang, 4. nguyện xe mối duyên lành ___ , mãi mãi chẳng rời xa ___. 5. Nhưng chuyện tình yêu nào có ai ngờ, nhưng tưởng rằng tình đẹp như thơ, 6. thuyền xa bến đổ lâu rồi ___, vậy mà tôi vẫn ngóng trông ___. 7. Biết tìm em đâu giữa núi cao sông rộng. Giữa bao la trời đất mịt mùng. 8. Tôi nghe nghèn nghẹn trong lòng, giọt lệ buồn rơi rơi ¬¬___……
Vong Cổ : Câu 1 Tôi thả thuyền trôi trên bến Hương Giang để được miên man theo tiếng chuông buồn não nuột…. Gió lạnh làm chi cho cây sầu đông gầy guộc, cho nỗi cô đơn thêm oằn nặng khói ưu ….tình. Hỡi Hương Giang còn có nhớ Ngự Bình Đây bến Văn Lâu mình trao câu hẹn ước Đây cầu Trường Tiền trăng nước giao duyên Hàng liễu bao giờ cũng nặng tình riêng Nên đứng lặng yên buôn dài mái tóc Nghe tiếng mưa rơi buồn như tiếng khóc Giọng thâm trầm từ cõi lòng sâu thẳm………..
Câu 2 (8 nhip) Ngày mình quên nhau vào mùa lá đổ Sóng nước lăn tăn vỗ nhẹ khoang thuyền………. Lời yêu thương dài theo nhịp Trường Tiền Chiếc cầu vô tri đã khắc ghi bao kỹ niệm Đưa tôi về với Vỹ Dạ yêu thương Đây khóm trúc hàng cau hồn của Hàn Mặc Tử còn vương Nên câu thơ xưa đã gieo vần khắc khoải Thuyền ai đậu bến sông trăng đó Có chở trăng về kịp tối nay…….
Ngâm Thơ: Mình bên nhau chỉ có mấy mùa trăng Nhưng sâu lắng biết bao là kỷ niệm Tôi về phương nam hẹn ngày trở lại Nhưng có ngờ đâu em đã bước sang thuyền
Phụng Hoàng: 09. ___ ___ ___ Em theo ….chồng vì ___ Đã mấy năm rồi mà chim cá biệt tăm 10. ___ Những tưởng rằng anh đã quên em ___ ___ Ôi vết thương lòng đã giết chết một đời hoa…. 11. ___ ___ ___ Ta giận cho ta, ___ sao lại vô tâm Để người yêu chờ đợi mỏi mòn 12. ___ Tự đánh mất đi người mình yêu quí ___ ___ Đã quá muộn màng nên cam đành ôm hận vào tim
Vọng Cổ: Câu 5 Em ơi! Một trái tim son còn vươn bao kỹ niêm….Một khối tình thơ từ đây chết lịm, như khối đá lạnh câm vào tận đáy sông….buồn. Ai nỡ làm cho chớp bể mưa nguồn Nên anh phải xa em như con dò xa bến cũ Như ánh trăng vàng ấp ủ nổi niềm riêng Hình bóng em vẫn mãi vẹn nguyên Trong trái tim anh và sông Hương thơ mộng Núi Ngự Bình vẫn thông reo gió lộng Sôi bóng Hương Giang lắng đọng tâm hồn…..
Câu 6 (4 nhip) Dẫu biết rằng mình chẳng được gần nhau Nhưng tôi vẫn yêu em vì em là Huế. Huế trầm tư nên lắng sâu nhân nghĩa Huế mơ màng nên lai láng vần thơ Tôi thả hồn mình dài theo tiếng chuông ngân Để tìm lại chút hương tình năm cũ Vẫn còn đây mấy hàng liễu rũ Cơn mưa chiều lất phất bụi mù bay Nào ngờ duyên nợ chia hai Chưng lòng tôi vẫn chẳng phai nhạt tình Từ đất phương nam tồi về thăm xứ Huế Chợt chạnh lòng về một chuyện tình xưa Tình xưa ôm khối ưu tình Như núi Ngự Bình soi bóng nước Hương Giang Người đăng:
Truyền Nguyễn