Nói lối: Hồi ấy tôi có quen một người thanh niên quê ở Bạc Liêu Anh nói : Quê anh ở xa Nếu em ngại đò giang; anh nguyện về quê em làm rể... Anh nói thì nói như vậy , chớ tôi nghĩ, khi đã yêu nhau rồi thì cho dù có cách trở trăm núi ngàn... Ngựa ô nam: ...sông. Cũng không thể nào chia cắt tơ duyên. Khi nhịp tim từng phút từng giờ luôn hướng về nhau. Đường xa dẫu cách ngăn. Mấy núi cũng qua mấy sông cũng lội Câu ca dao xưa đã thệ nguyền rồi Ôi tình yêu sức mạnh tuyệt vời. Có lẽ nào tôi e ngại đò giang Mà chẳng ước mơ về Bạc Liêu Muốn nói với anh bằng tất cả tâm tình Cùng ước hẹn một ngày về Mãi ngập ngừng, e thẹn Để tháng lụn năm dài trôi xa Vọng cổ 1. Ôi tình yêu cứ ngỡ như chùm trái chín trên cành, phải đợi đến đủ tháng, đủ năm mới vàng tươi chín ngọt. Vội vàng chi nói tiếng yêu thương khi cành non, trái mỏng mà vị đắng tình yêu còn lắng đọng... thân cành. Tôi đã thầm yêu anh một tình yêu đơn sơ mà cháy bỏng chân thành. Hai đứa quen nhau từ khu rừng dã chiến, bên bếp lửa hồng sưởi ấm một chiều mưa. Anh ở chiến trường về, đôi hố mắt thẳm sâu, áo trận rách vai như đợi bàn chờ tay nhỏ. Tôi thấy thương nhưng giả bộ vô tình, để đêm thương hoài áo rách vai chưa vá. 2. Đơn vị anh đóng quân bên dòng suối, có thấy nước trong soi bóng nhỏ... bơ thờ. Những đêm trăng lên, suối chảy vào thơ nghe anh hát hẹn hò. Tôi len lén ra bờ suối nhỏ, buông mái tóc dài cho gió quyện lời ca. Dòng suối như cũng vô tình như ngày tháng trôi qua, có ai biết được chiến tranh rồi đây sẽ ngập tràn lên dòng suối nhỏ. Lúc chia tay anh nói với tôi rằng: anh cũng thầm thương trộm nhớ, và mơ ước đón tôi về thăm quê mẹ Bạc Liêu. Nói lối Có ngờ đâu cũng từ ấy đã chia xa Anh nằm lại nơi chiến trường lửa khói Đêm đêm thẫn thờ ra bờ suối Khóc tình yêu mình chưa kịp nói nên... Ngựa ô nam ... câu. Rằng tôi cũng thương thầm nhớ trộm từ lâu. Từ buổi gặp nhau, bên bếp lửa hồng sưởi ấm chiều nao Nhìn chiếc áo rách vai Biết anh hành quân đường xa súng nặng Tôi vẫn thầm mong vá lại cho lành Nhưng mộng ước đã không thành Nhớ thương người tôi thường nhớ Bạc Liêu Dù mảnh đất ấy xa xôi Câu dạ cổ hoài lang tôi đã học thuộc rồi Ca lên lòng luống những ngậm ngùi Bài hát ngày nào, anh ghi tặng Một làn điệu của quê hương Vọng cổ 5. Rồi mãi đến hôm nay ngày qua, tháng lại, đằng đẵng thời gian mà tôi vẫn... chưa về. Để nỗi nhớ thương cứ nặng mang theo ngày tháng bộn bề. Hơn ba mươi năm, chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng, nhưng cuộc tình buồn nào dễ phôi pha. Đêm rừng dừa lòng ôm ấp giấc mơ xa, tôi mơ thấy mình về Bạc Liêu thức với bài ca dạ cổ. Nước mắt dầm chan theo từng câu từng chữ, trong tiếng trống sang canh người cô phụ trông chồng. 6. ( Dạ Cổ Hoài Lang ) “Từ là từ phu tướng Bảo kiếm sắc phong lên đàng Vào ra luống trông tin nhạn Năm canh mơ màng Em luống trông tin chàng Ôi gan vàng quặn đau...í a” Ôi câu hát dân ca trầm tư trên sông nước, xui người nhớ tình da diết thâu canh. Biết ơn người nhạc sĩ lưu danh, đã gửi tâm tư mình qua bài ca dạ cổ. Tôi như thấy sân chim trong bình minh ráng đỏ, với vườn nhãn thân thương hương tỏa thơm lừng. Lỡ một chuyến về lòng cứ ray rứt mãi không yên Không có anh tôi trở thành người khách lạ Bạc Liêu ơi bởi lòng tôi thương nhớ quá Câu dạ cổ chung tình như cả tấm tình tôi. Người đăng:
Truyền Nguyễn