Nhạc Nữ : Tôi lại gặp anh , người trai nơi chiến tuyến Nam : Súng trên vai bước về qua đường phố Nữ : Tôi lại gặp anh , giờ đây nơi quán nhỏ Nam : Tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ Nữ : Nhớ gì từ ngày anh xa mái trường Nam : Nhớ gì từ ngày anh vui lên đường Nữ : Lối gầy về nhà anh hoa phượng thắm Nam : Màu xanh áo người thương Nữ : Nắng chiều đẹp quê hương Nam : Hay nhạc buồn đêm sương
Vọng cổ
Nữ : Tôi lại gặp anh chiều nay nơi quán nhỏ. Mái tóc thanh xuân giờ nhuộm màu sương gió, chuyện cũ tình xưa mình nói mấy cho ….vừa .
1/ Niềm vui từ đâu như sóng vỡ tuôn bờ . Bao nhiêu xôn xao bao nhiêu mừng tủi muốn nói thật nhiều nhưng lời nghẹn bờ môi Hai đứa nhìn nhau bên ly cà phê đắng sóng vỗ trong lòng hay sóng vỗ miệng ly. Bàn tay âm thầm tìm một bàn tay vui biết bao nhiêu sao lệ đầy khóe mắt .
2/ Nam : Xa vắng bấy lâu giờ đây mình gặp gỡ, ngoài kia trăng đã tàn trên hè phố mình vẫn nhìn nhau nghe kỷ niệm rủ nhau về. Tuổi đã ba mươi mà hồn trẻ lại không ngờ. Nhớ thật nhiều ngày anh xa trường cũ, bao tháng năm rồi chưa ghé về thăm. Nhớ thật nhiều màu xanh áo người thương, lối nhỏ đi về hai hàng phượng đỏ. Tiếng ve hát vang đón mùa hạ thắm, hay tiếng nhạc buồn ai trỗi giữa đêm sương.
Nhạc
Nữ : Ta lại gặp nhau, trời đêm nay sáng quá Ánh trăng như hé cười sau ngàn lá Nam : Ta lại gặp nhau, đường khuya vui bước nhỏ Nữ : Kể nhau nghe chuyện cũ bao ngày qua Nam : Lối gầy về nhà em hoa vẫn nở Nữ : Kỷ niệm từ ngày xưa chưa xóa mờ Nam : Ánh đèn vàng ngoài ô vẫn còn đó Nữ : Bạn anh vẫn còn đây Nam : Sống cuộc đời hôm nay Nữ : Với bọn mình đêm nay
Vọng cổ
Nam : Ta lại gặp nhau trời đêm nay sáng quá ánh trăng non như hé cười sau ngàn lá mình bước nhỏ bên nhau trên đường vắng thưa …..người.
5/ Kể nhau nghe chuyện cũ bao ngày . Lối gầy về nhà xưa hoa vẫn nở, kỷ niệm ngày nào như sống lại dưới bước chân. Cũng con đường này những ngày tháng đã xa xăm, mình bước bên nhau chiều tan trường về muộn . Đèn vàng ngoại ô đến nay vẫn còn đó, sao bước chân xưa giờ bỡ ngỡ ngập ngừng .
6/ Nữ : Góc trời xa trắng đã tàn rồi sao mình thấy đêm nay như ngắn quá . Buổi tao ngộ sao thời gian như vội vã, chưa trọn lời tâm sự hàn huyên Quán nhỏ ngoại ô hiu hắt ngọn đèn vàng, một đêm xưa mình nghẹn ngào đưa tiển Nay đêm tái ngộ cũng là đêm tống biệt, vì sáng mai đây anh lại đi rồi. Trong cuộc sống vốn quá nhiều ly biệt, gặp phút nào xin vui phút đó thôi Bên nhau chỉ một đêm vui, mà sao thương nhớ một đời khôn nguôi. Người đăng:
Truyền Nguyễn