- Nhạc – Nam: Mưa rừng ơi mưa rừng, Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên, Phải chăng mưa buồn vì tình đời, Mưa sầu vì lòng người, Duyên kiếp không lâu. Nữ : Mưa từ đâu mưa về, Làm muôn lá hoa rơi tả tơi, Tiếng mưa, gió lạnh luồn ngoài mành, Lá vàng rời lìa cành, Gợi ta nỗi niềm … riêng - Vọng cổ - Nam : 1. Chiều nay rừng núi quạnh hiu mây chiều giăng giăng lạnh, người sơn nữ trên đường về bản thượng gùi nhỏ trên vai như chở nặng nỗi đau ... buồn. Dáng nhỏ bơ vơ trong mưa gió lạnh lùng. Mưa bay bay chắn ngang tầm mắt, thấp thoáng mưa buồn như chìm dưới sương khuya. Sơn nữ ơi, về đâu mà vội vã để giọt mưa chiều ướt lạnh mới tóc mây. Tiếng khèn nhà ai văng vẳng đâu đây, nức nở u hoài như tiếng lòng sơn nữ. Nữ : 2. Lòng sơn nữ từ lâu như núi rừng thầm lặng, bỗng xôn xao khi có người trai xa lạ từ miền kinh ghé bản thượng một đêm buồn. Bên ánh lửa khuya trong tiếng trống bập bùng. Đôi mắt sáng của chàng trai phiêu lãng, như ngọn lửa hồng thêu đốt sương đêm. Rồi từ đó em giã từ cuộc sống hồn nhiên, lòng cảm thấy vấn vương thương nhớ. Người ghé lại đây cho núi rừng rực sáng, rồi cất bước âm thầm cho mưa thấm lạnh lòng em. - Nhạc – Nam : Ôi ta mong nhớ mai sau Đêm đêm mắt cô đơn, Với tâm tư về đâu Nữ : Mưa thương ai nhớ ai Mưa rơi như nhắc nhở Mưa rơi trong lòng tôi Nam : Mưa từ đâu mưa về Làm muôn lá hoa rơi tả tơi, Tiếng mưa, gió lạnh luồn ngoài mành Lá vàng rời lìa cành Gợi ta nỗi niềm … riêng. - Vọng cổ - Nữ : Rồi từ đó chiều chiều theo lối nhỏ vượt đường truông một mình em thui thủi lên núi cao vọng hướng kinh ... kỳ. Trùng điệp rừng sâu cây cỏ lặng sầu. Người ra đi sao không một lần trở lại, em đợi chờ đã mấy lượt nắng mưa. Núi rừng xưa giờ hoang vắng đìu hiu, dòng suối cũ cũng quạnh mình thương nhớ.Lá rụng đìu hiu từng lá rụng, lạnh biết bao nhiêu ôi gió núi mưa rừng. Mưa rừng ơi, xin đừng gieo lạnh trên bờ vai người sơn nũ cô đơn, cho rừng khuya sáng lại ngọn lửa hồng người sơn nữ ngồi hong tóc mà thương nhớ. Phiến đá gốc cây còn nguyên hình dáng cũ mà người trai kinh kỳ nay biền biệt trời xa. Thác nhớ mong ai mà thác gào trong gió núi, chờ đợi ai mà núi cũng bạc đầu Mưa rừng ơi mưa rừng Làm muôn đóa hoa rơi tả tơi Tiếng mưa, gió lạnh luồn ngoài mành, Lá vàng rời lìa cành Lòng thương nhớ nào nguôi. Người đăng:
Truyền Nguyễn