Em vội về đâu khi bóng chiều nhạt nắng, xóm nhỏ ven sông đêm dài trĩu nặng mỗi buổi chiều qua thầm lặng quay… về.
Câu 1.
Lối cũ đường quen sao chân bước nặng nề. Tiếng ai đó đang vui cười trong tổ ấm, khắc vào hồn em sâu đậm một ước mơ. Đeo đẳng cảnh nghèo từ thuở ấu thơ, đưa đến cho ai những tờ may rủi. Bờ mắt nghe cay gió lay mái tóc rũ bơ phờ, thổi vào lòng em từng cơn sóng vỗ.
Câu 2.
Trên tay em hàng ngày có bao tờ vé số, những con số rủi may nào đó thâm tình. Đem lại niềm vui cho ai nhưng đâu có cho mình. Thời gian qua nhuộm màu nắng gió, em vẫn lặng thầm niềm tuổi hỗ trong tim. Đã mất lâu rồi cái lứa tuổi thần tiên, muốn níu lại nhưng sao duyên đời từ chối. Số trúng chiều nay dù ai may mắn, em vẫn lặng thầm mỗi bước chân đi.
LÝ TRĂNG SOI
Em về đâu, đêm vắng canh tàn
Mắt nhìn xa, lắng sâu mơ màng
Hồn trắng trong như ánh trăng vàng
Vui gì đâu, số nào may mắn để người ưa
Biết mời sao để có ai mua
Nhìn cái lắc đầu… và cánh tay xua.
VỌNG CỔ
Nay em đã lớn lên với cái tên bé nghèo vé số, giờ gặp em đây như duyên kỳ ngộ, mắt sáng long lanh thố lộ tâm… tình.
Câu 5.
Cũng nhờ làng xóm thương yêu giúp đỡ cho mình. Vào lớp học tình thương nơi làng quê nhỏ, niềm vui lớn dần theo ngày tháng anh ơi! Em bây giờ cũng đã đôi mươi, mắt đen láy miệng cười tươi sôi nổi. Nhìn thấy em lòng anh tự hỏi, có phải vì tình thương đã giúp em thay đổi cuộc đời?
Câu 6.
Đứng bên tôi em nhặt cánh phượng rơi, bao mùa phượng nở là bao năm em thêm lớn. Thấm thoát ngày nào cô bé nghèo vé số, nay đã trở thành cô thiếu nữ vùng sâu. Tôi đã hiểu rồi em sẽ về đâu, và nơi đó sẽ nối nhịp cầu nhân ái. Để xua cách ngăn cho tình thương gần lại, đem đến niềm vui mãi mãi cho đời.