Nói lối: Dải lau trắng chơ vơ bờ biển thẳm Gió dịu hiền lay động cánh buồm xa Sóng lòng em cũng rào rạt bao la Khi mộng ước hóa ra tình tuyệt vọng. VỌNG CỔ: Câu 1: Thùy Chương ơi buổi ấy quen nhau trong một chiều thơ mộng khi trăng non lả bóng bên... đèo. (-)(-) Gió bâng khuâng lay động mái tranh nghèo. (+) Em trở về xóm lưới khi nắng chiều tím đọng giữa cô liêu. (SL) Và mông lung trong mấy lớp khói sương mờ…. thấp thóang vài cánh buồm nâu, đang linh đinh trên muôn trùng sóng nước./- Câu 2: Anh đến thăm em trong một chiều gió lộng, cầm tay em anh run run thố lộ tâm tình. (-)(-) Em cắn vạt áo nâu để dấu nét thẹn thùng. (+) Anh thì mân mê vành nón lá, còn em giả đò ngắm áng mây trôi. (SL) Hồn xuân rạo rực giữa tuổi đôi mươi, tim lòng cũng bỗng dưng rung động, mà tiếng giao thề còn e thẹn giữa làn môi./- Câu 3: Thế rồi, cuộc tình duyên bỗng dưng tan rã bởi song đường còn kén chọn lứa đôi. Tủi phận mình mẹ góa con côi, anh giã từ em ra đi với nguồn sầu vô tận. Nắm tay em anh không nói lên những lời tha thiết mà là để giã biệt mối tình thơ mộng bấy lâu. (SL) Nụ cười đổi mấy dòng châu Anh đi để lở nhịp cầu ái ân Cúc vàng rụng cánh đầy sân Mùa thu trở lại cố nhân xa rồi./-
Nói lối: Em nức nở nhìn ra ngoàimặt biển Lòng nát tan khi nghe đến tiếng chia ly "Em ơi! Ngày mai anh cất bước ra đi, Em ở lại được muôn điều hạnh phúc." VỌNG CỔ: Câu 4: Khi anh vừa thốt lên mấy lời từ giã thì đôi mắt em cũng tuôn rơi dòng lệ thắm khăn... hồng. (-)(-) Hiu hắt giọt sương khuya giá lạnh như đồng. (+) Xa xa giữa không gian vắng lặng, tiếng sáo như gợi niềm sầu hận nhớ nhung! (SL) Thùy Chương ơi anh hãy lắng tai nghe những tiếng nhạc sầu ai oán, để rồi mang đến tận tha phương những dư âm của khúc đoạn ly tình./- Câu 5: Biển thẳm chiều nay tư bề sóng động, xin cho ta gửi mảnh hồn quê theo gió lộng bốn phương trời. (-)(-) Biển lòng em cũng bao la mối hận muôn đời. (+) Ngày mai em sẽ lìa quê cũ, xác pháo tan rồi mộng cũng tan. (SL) Em nhìn theo rượn lưới phất phơ, em nhớ lại những ngày xa cũ. Bóng hình anh em còn ấp ủ, nhưng xác thân em đã gửi trọn cho chồng./- Câu 6: Thùy Chương ơi, năm tháng qua rồi không trở lại, em còn nhớ mãi bóng người xưa. Chiều nay em lặng ngắm bóng mây đưa giữa khoảng trời bao la vô tận. Chiếc áo bạc màu không ấm được quả tim côi. Gió thu về xào xạt bên tai như đưa đẩy hồn ai vào cõi mộng. Em lang thang một mình tên bãi vắng, nghe trùng dương rào rạt giữa đêm buồn. (SL) Đưa tay cắt mái tóc xanh, gởi cho anh ngoài sương gió lạnh. Anh hãy ấp ủ một mối tình, tháng năm còn nồng đượm dư hương./. Người đăng:
Truyền Nguyễn