Nhạc Về miền tây mà nghe lúa hát Về miền tây mà xem bát ngát cánh đồng. Lúa vàng trải rộng dập dờn Lam chiều khói tỏa vờn bay. Chiều nay! Con nhớ lại nơi này Nhớ giàn bông bí, nhớ hàng rào thưa Lòng càng bịn rịn, của người ra đi Xa quê! Con nhớ lại ân tình Mái đầu điểm bạc, mẹ cười rung rung. Lòng mẹ trông đợi, con về mẹ mong. Xa quê! Con nhớ lại ngày về Nhớ tình thôn xóm, tình người vấn vương. Nhớ dòng song hậu, quê mình yêu thương. Vọng cổ Câu 1: Tìm về quê xưa sau nhiều năm viễn xứ, miền tây yêu thương vẫn in đậm những ân ... tình ... Nhẹ bước đôi chân trên mãnh đất yên bình Nghe thoảng đâu đây hương đồng lúa chín, Kí ức lại về sau năm tháng cách xa. Nhớ nơi quê nghèo ấp ủ những ước mơ, Thời niên thiếu còn hằn sâu trên bến đợi. Nhớ lắm ngày nào chưa cạn tỏ niềm riêng, Trên nhánh sông này khi tàu rời xa bến đổ. Câu 2: Miền tây ơi! Khi xa thì nhớ, xin được ôm đất mẹ vào lòng.... Để nghe nhịp đập thời gian thổn thức bồi hồi... Nơi có người mẹ hiền đêm đêm trông đợi Ngày con quay về cho quê mẹ thêm vui. Mẹ ơi! Con đã về dù năm tháng xa xôi, Bởi tình mẹ, tình quê làm sao con quên được. Hàng dâm bụt trước sân ngày xưa con trồng vẫn vậy, Nhưng mẹ giờ đã già, mái tóc bạc nhiều hơn. Nhạc Miền tây ơi! Thắm đượm tình người Chung sức xây đời, miền tây thân thương Đẹp lắm quê mình, tình càng vấn vương. Miền tây ơi! Khi xa thì nhớ Muốn về thăm quê, mối tình trông đợi Hẹn em ngày về... Gặp nhau vui mừng, thỏa nỗi ước mong. Vọng cổ Câu 5: Về miền tây vùng sông nước mênh mông sẽ thấy thương hơn tình người, tình đất, đã hòa nhịp cùng nhau thành xứ sở anh... hùng... Để thấy người miền tây luôn vẹn nghĩa trọn tình... Dù có đi xa mà lòng người vẫn vậy! Cả con đường nay, lẫn lối nhỏ thân quen! Tình quê hương đông đầy trong lời ru của mẹ. Vùng đất hiền hòa như dòng sông hậu nặng phù xa. Gửi chút lời ca của người con xa xứ Để nỗi nhớ người xưa luôn theo mãi bước đăng trình. Câu 6: Lý Trăng Soi Đêm từng đêm... Lời xưa ai gửi, vấn vương câu thề! Quay về nơi đây, ngỡ như trong mộng Gặp người xưa Nói câu trùng phùng. Ơi, người ơi! Tình xưa chung lối Thêm những mùa xuân Mẹ giờ đây không đứng đợi trông Khi quê mình trọn vẹn niềm vui! (Vào vọng cổ) Dẫu có đi xa thì người miền tây vẫn vậy, Một dạ thủy chung, chân chất thiệt thà. Miền tây vùng đất yêu thương Có dòng sông hậu đêm ngày đầy vơi! Có người con gái tôi yêu Bao năm vẫn đợi, vẫn chờ người thương! Người đăng:
Truyền Nguyễn