NHẠC Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay Quê hương là con diều biếc Tuổi thơ con thả trên đồng Quê hương là con đò nhỏ Êm đềm khua nước ven sông VỌNG CỔ câu 1 Quê hương tôi có bến nước dòng sông có rặng dừa soi bóng. Có nhánh me chua có chùm khế ngọt có chiếc cầu tre hôm sớm mẹ đi …về. Có hương cau dìu dịu ánh trăng thề. có đám bướm vàng theo đàn em đi học, có khói lam chiều nhẹ đểm bức tranh quê. Mấy cánh cò còn quyến luyến chân đê. Vụt mai khi lũ trẻ gọi trâu về. Con đò chờ trên bến vắng liêu xiêu. Xao xuyến hồn quê cứ mỗi chiều nhạt nắng
câu 2. kỷ niệm tuổi thơ bức tranh quê yên ấm mãi theo ta qua năm tháng cuộc đời. dù có đi đâu nơi góc biển chân trời, người tìm chốn giàu sang phú quí, kẻ trên đường cầu thực tha phương. Những đêm buồn hay khoảnh khắc cô đơn niềm nhung nhớ cứ chập chờn bên giấc ngủ, bởi quê hương mỗi người chỉ một, đâu dễ gì thay thế được người ơi! NHẠC Quê hương là cầu tre nhỏ Mẹ về nón lá ngiêng che Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương là cầu tre nhỏ Mẹ về nón lá ngiêng che Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thềm VỌNG CỔ câu 5. Chợt tỉnh giấc mơ bên thềm không hoa cau rụng trắng. Chỉ nghe ngoài hiên tuyết nặng sương dày. Biết cùng ai san sẻ nổi niềm này. Xin trả lại những ngày thơ đi học. Những trưa hè lặn hụp bến sông quê. Xin Góc trời thu cơn gió thoảng ban chiều , thả mơ ước theo cánh dìều thơ mộng, để người đi thôi sông dài biển rộng, để chiều quê thôi mong ngóng đợi chờ. câu 6. hò ơi đèn nào cao bằng đèn châu đốc. Dốc nào ngược bằng dốc nam giao. Xa nhau lệ thắm đôi hàng. Đò xuôi bến cũ hò ơi Đò xuôi bến cũ cho nàng về anh. Khúc ca dao nghe tuông trào nước mắt, bước tha phương nơi đất khách xa vời. NHẠC Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một Mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một Mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người Người đăng:
Truyền Nguyễn