THƠ Tôi trở về đây phố nhỏ ơi! Người thương vắng bóng, lá bàng rơi ngập ngừng. VỌNG CỔ 1/Đèn phố về khuya vẫn rưng rưng như mắt người thương thao thức. Anh đếm buớc lẻ loi trên phố vắng thưa…người Phố nhỏ còn đây mà người em gái nhỏ đâu rồi! Đây lối của chiều nào ta chung bước, lá bàng rơi xào xạc lá bàng rơi. Giờ anh về đã vắng bóng em ơi. Hỏi gió, gió rung cây, hỏi lá, lá đổ ngập ngừng. Em đâu rồi cô gái thành đô? Hỏi ánh đèn khuya, đèn soi chiếc bóng. 2/Đèn thương nhớ ai, đèn khuya thao thức; lá thương nhớ ai, lá đổ nghẹn ngào. Mòn lối cô đơn trên phố cũ năm nào. Nhìn lá bàng rơi, lá rơi phủ lối, nhớ lá rừng rơi dưới trăm trận bom rơi. Đường Trường Sơn lá ngập lối anh đi, bao chiếc lá bấy bước chân người chiến sĩ. Cô gái thành đô giã từ phố thị, phá núi mở đường ơi cô gái xung phong. NÓI LỐI Ơi lá bàng rơi, lá vẫn rơi Đâu rồi hình bóng của em tôi? Mai đây phố cũ vui mở hội Giữa vạn niềm vui vắng em rồi! VỌNG CỔ 5/Anh trở về đây dưới đèn khuya phố vắng, xào xạc lá rơi nhớ lá rừng rơi thuở ấy. Những chiếc lá rơi thắm đỏ máu em tôi như mỗi trái tim…hồng. Ơi những trái tim nâng bước quân đi trên vạn nẻo chiến trường. Khi tiếng súng các anh nổ giòn như pháo Tết, em bỗng hóa thành én dệt trời Xuân. Lá bàng rơi, từng chiếc lá bâng khuâng, những dấu chấm một mùa Đông lá chết. Hay những bàn tay vẫy chào quá khứ mà lòng cứ bâng khuâng nên lá cũ ngập ngừng. 6/Tôi trở về đây phố nhỏ ơi! Người thương vắng bóng, lá bàng rơi ngập ngừng. Anh đã nghe rồi, trong tiếng lá rơi có mầm xanh nẩy lộc, trong tiếng Đông tàn có bước Xuân sang. Anh vẫn đứng đây như chiều Đông năm ấy, điểm hẹn tình yêu đôi bóng bên nhau. Em gái mở đường, đường Trường Sơn còn đó, điểm hẹn thành đô, anh vẫn đợi em về. Ơi lá bàng rơi, lá vẫn rơi Đâu rồi hình bóng của em tôi? Mai đây phố cũ vui mở hội Nghe tiếng em cười trong tiếng lá rơi. Người đăng:
Truyền Nguyễn