Nói lối: Tôi cúi xin nước Vàm Cỏ trôi mau Sông Hậu, sông Tiền bao đời vẫn vậy Phù sa yêu thương trĩu trái oằn bông xanh rờn cồn bãi Ngân lại câu hò vừa chìm mất quẩn đâu đây. (Thơ Trần Minh Tạo) VỌNG CỔ: Câu 1: Hãy đi cùng tôi nghe em một lần thôi cũng đủ, một lần đón làn gió mát rượi từ mặt sông, nhìn dòng phù sa tuôn chảy như mạch máu trong tim vẫn đang xuôi ngược muôn… đời. (-)(-) Tiếng sóng reo hay tiếng hồn cha ông trăm năm trước vọng về. (+) Từng con nước xuống lên cho ta cây lành trái ngọt, nơi doi sông lở bồi này tôi đứng đợi em. (SL) Có bao giờ em tự hỏi dòng sông đã bắt đầu từ đâu thuở mới rời nguồn? Mà trong tiếng sóng tôi nghe có cả niềm hạnh phúc cùng bao điều bi thương cay đắng./- Câu 2: Ông nội tôi một đời lưu dân xa xứ, chống bè xuôi dòng sông vỡ đất lập làng. (-)(-) Cũng tại bờ sông nơi đây ông đã gặp bà. (+) Theo dấu chim di chọn đất lành để ở, đổ mồ hôi lấy cái mặc, cái ăn. (SL) Cha tôi cất tiếng khóc chào đời cũng tại bến sông, ngày đầy tháng cha đã chọn cây cày, tấm lưới. Đất châu thổ nuôi hồn người lớn dậy, trai đồng bằng gá nghĩa với dòng sông./- Nói lối: Tôi thả tim tôi lên những cánh sông đầy Kinh rạch như lá xòe tiếp những ngón tay Để cây lúa củ khoai vươn về biển rộng Xin quỳ xuống hôn mảnh đất có đôi dòng sông dang tay Cuồn cuộn ân tình thiêng liêng nhựa sống. (Thơ Trần Minh Tạo) VỌNG CỔ: Câu 5: Cha tôi lên đường mùa thu ấy, để lại giọt máu của mình trên cánh đồng vừa vỡ đất. Một mình mẹ nuôi tôi bằng giọt mồ hôi của người đàn ông vác tầm vông ra đi gìn giữ cơ… đồ. (-)(-) Tóc mẹ ngày càng dày thêm màu trắng đợi chờ. (+) Chị tôi cũng tiễn chồng xuống tàu tập kết, nơi bến sông nầy kẻ ở người đi. (SL) Vẫn chưa kịp đổi màu chiếc áo cô dâu, chị giặt thời con gái bên bờ sông ngầu đỏ. Một đời chờ chồng hết dầu mù u rồi đến chiếc đèn bánh ú, cả đến vầng trăng trên cao cũng đợi cũng chờ./- Câu 6: Tôi và em lớn lên với nước phèn, cỏ chát, với tiếng thở dài của mẹ cùng nỗi ngóng trông của chị tôi. Với dòng sông lớn ròng suốt đời chung thủy, với hào khí những người khai mở đất phương Nam. Dòng sông dịu dàng như nhịp đưa nôi, đong đưa tuổi thơ chúng mình dưới rặng trâm bầu, bình bát. Dòng sông là tiếng hát tiễn đưa ngày chia cắt, cũng là giọng hò ơ giây phút được tao phùng. (SL) Hãy đi cùng tôi nghe em, một lần thôi để nghe hết những gì dòng nước kia muốn nói. Dẫu mai kia xuôi ngược giữa muôn vàn được mất, vẫn nhớ lời sông dặn dò quá khứ đừng quên./. Người đăng:
Truyền Nguyễn