Sắc trời xanh trong in bóng mây trên dòng gợi niềm riêng tư xốn xang trong lòng.
Ôi thời gian vùi chôn năm tháng có nhớ gì không.
Ngày vui lẩn trốn giữa màu tang.
Xóm làng buồn xơ xác giữa chiều buông.
Lối
Mẹ ngồi đó nhìn con chim sáo tật nguyền
Đứng trên nhánh bần rỉa lông khi chiều xuống
Nó dùng cánh thay chân mình nghiêng về phía trước
Cố bám lấy sự bình yên trên cành cao lắt lẻo.
Vọng cổ
Toàn thân nó run lên khi chợt nghe cơn gió nhẹ vô ….tình.
1./ Mắt mẹ rưng rưng như ai se thắt tim mình. Con chim sáo tật nguyền chọn cây bần tật nguyền làm tổ. Bạn nó đâu rồi mà sao nó lại sống cô đơn? Nước mắt mẹ lại chảy nhiều hơn, khi câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chiều cứ xuống mây trắng cứ bềnh bồng. Bóng mẹ rưng rưng bên dòng sông Vàm Cỏ.
2./ Con chim sáo bay đi mẹ ngậm ngùi đứng dậy, nặng bước vào nhà như đếm những xót xa. Nhìn ảnh chồng con sáu người thành liệt sỹ , một nỗi đau mẹ phải gánh đến trọn đời. Đổi lấy tự do đâu có dễ dàng gì. Ơi chiến tranh đâu phải là một trò đùa, nó đã đi qua nhưng nỗi đau còn đó. Con chim sáo tật nguyền về đây làm tổ. Nó chọn cây bần, nó gọi quê hương. Có được quê hương bình yên hạnh phúc, sự trả giả đến muôn đời của những mảnh đời riêng.
Lối
Chiều hôm sau, con chim sáo nó bay đi
Bỗng dưng nó không về nữa
Cây bần côn đơn, bóng mẹ cũng cô đơn
Con sông Vàm cỏ cũng lơ lửng ưu phiền
Mẹ mới lẩm nhẩm: “chắc con chim sáo nó bay qua đám lá tối trời”
Tìm bạn, thăm bầy bên dòng sông Nhật Tảo
Vọng cổ
Con chim nó ở hay bay đó là chuyện đời thường của nó. Vậy mà sao mẹ cứ âu lo ra vào thắt thẻo cho gánh cô đơn oằn nặng vai …gầy.
5./ Nhớ chiều năm xưa cơn gió nặng, mưa đầy. Thằng út như cánh chim bay về thăm mẹ rồi vội vã lên đường khi chưa kịp nói trọn câu. Lần đó là lần cuối cùng nó không về nữa, lại một lư hương trong căn nhỏ ven sông. Con chim sáo bay đi se nỗi buồn săn lại. Gợn nhớ chiều xưa trong cơn gió nặng mưa đầy.
6./ Mẹ ơi con chưa về thăm Rạch Cát, chưa quan “đám lá tối trời” nơi thằng Út đóng quân. Để con gặp con chim sáo con bảo nó về với mẹ, cho gánh cô đơn vơi nhẹ ở bờ vai. Biển Long Hữu mùa này nhiều sóng vỗ nhưng có con sóng nào bằng ngọn sóng lòng của người mẹ Long An. Dù chưa qua Long Trì, Mỹ Hòa, Đức Huệ nhưng con hiểu, con hiểu lắm mẹ ơi. Nhưng con vẫn hiểu Long An qua người mẹ anh hùng.
Chỉ vài giờ bên dòng sông Vàm Cỏ
Và mấy lời bắt nguồn từ câu chuyện trong căn nhà nhỏ của mẹ tôi