Nhạc: Có ai biết được có mình tôi buồn, Dẫu trong tiếng cười mắt lệ thoáng qua hồn, Để rồi rưng rưng đàn cuối, Khách về khách ấm tình đôi, Tôi về tôi sống đêm dài, Sống qua mấy vạn mối tình giữa đời, Có khi ngỡ mình đã gặp thấy duyên rồi Nào ngờ khi tan mùa cưới, Âm thầm tôi bước lẻ loi đi vào mơ ước mà thôi.
VỌNG CỔ: Câu 1: Đếm bước cô đơn đi vào mơ ước lòng thấy lạnh căm khi nghe pháo cưới tưng... bừng. (-)(-) Tính đã qua mau giữa đoạn đường trần. (+) Đốt đuốc giữa ngày đi tìm tri kỉ, để đêm về đối bóng một mình thôi. (SL) Tắt nến đi cho đêm vào hiu quạnh, cho băng giá về lạnh buốt tâm tư. Mắt đợi môi chờ chưa trọn ước mơ, tình dẫu nửa đời đã là mộng tưởng./-
Câu 2: Có ai gom lá mùa thu nhen lên bếp lửa, xua băng giá đồng tiền cho xuân ấm cuộc... đời. (-)(-) Cho én mộng về đây sưởi ấm nụ cười. (+) Cho bất chợt gặp niềm mơ ước, cho nụ môi buồn bỗng hé nhụy buâng khuâng. (SL) Cho lòng nghe thương nhớ trào dâng, muốn cất tiếng gọi ai mà rưng rưng mừng tủi. Hỡi cuộc tình nửa đời ta săn đuổi, hãy đến đây cùng vào mộng đi thôi./-
Nhạc: Bóng em ngã gục dưới đạn quân thù, Vỡ tan nét ngọc có gì để mong chờ, Giựt mình cơn đau chợt nhớ, Oán hờn giăng kính đường tơ, Yêu nàng hơn hết bao giờ.
Phố đêm quán nhỏ khách vào có nhau, Nát trong tiếng cười mắt mình thấy rưng sầu, Ngại ngùng không lên mùa cưới, Ly cà phê đắng đầu môi, Đâu còn đôi bóng mà trông.
VỌNG CỔ: CÂU 5: Có ngờ cuộc tình đầu tiên đưa ta vào mộng ước. Lại là lần vĩnh biệt chia xa cho tuổi hận thêm... nhiều. (-)(-) Em hỡi giờ đây mình vĩnh biệt nhau rồi. (+) Phố vắng đêm đêm ngục đầu trong quán nhỏ, ly cà phê nào bỗng đắng đầu môi. (SL) Tiếng cười nào vỡ vụn thương đau, mạch sầu nào chảy dài trên khóe mắt. Một lần yêu là bao lần thương nhớ, chân ngỡ bơ vơ trời rộng đường dài./-
Câu 6: Cuộc tình ngắn ngủi cho dài thương nhớ, tan vỡ rồi còn gì nữa đâu em. Trời đêm nay không một ánh sao, gió nghĩa trang đêm nay lạnh lắm. Ngủ đi em gối đầu trên đất lạnh, vạn côn trùng đang cất tiếng hát ru. Trời đêm nay trời đã sang thu, cm ơi hãy ngủ cho say giấc đời. (SL) Huyệt có lạnh em cũng đừng thao thức, mắt nhắm muôn đời có mộng mị không em. Ngủ đi em ngủ đi em, tôi ru em ngủ bằng thiên khổ sầu./. Người đăng:
Truyền Nguyễn