NHẠC: Chàng ra đi có nhớ chăng Một đêm xuân dưới ánh trăng Dìu nhau trên đường vắng Nhịp đôi tim thầm lắng Nhìn trời xuân mờ màng Mà bao xuân nay đã qua Lòng em đây vẫn thiết tha Mộng đêm xuân đẹp ấy Tình đôi ta còn đấy Đợi chàng bao xuân rồi. VỌNG CỔ: 1/Tiếng đàn xuân gieo nỗi buồn nhung nhớ cánh hoa xuân làm tan vỡ mộng tao... phùng. (-)(-) Một mùa xuân mong đợi biết bao lần. Gió ngựa phi gập ghềnh ra biên ải, chàng đi rồi có nhớ đến ai chăng? (SL) Khúc ca sầu tràn ngập nỗi nhớ thương, cánh hoa xưa thấp thoáng rụng quanh tường. Em vẫn còn chờ đợi bóng tình quân sẽ trở về giữa mùa xuân chiến thắng. 2/Nhớ hay chăng giữa một đêm xuân mộng rượu, hoàng hoa đã cạn chén ân tình. (-)(-) Đâu biết giờ đây phải tưởng bóng thường hình. Tiễn chàng đi với vạn lời nhung nhớ, một mối tình ấp ủ trọn mùa xuân. (SL) Thấp tùng hương em thầm gọi cố nhân khi gió ngựa đã chìm trong dĩ vãn. Chén ly bôi chúng mình đã uống cạn nhưng chén tao phùng còn hẹn mấy mùa xuân. Nói lối: Xuân đã về đây, hỡi cố nhân Hoa xuân nở rụng đã bao lần Lửa binh từ độ mù biên ải Thổn thức cung đàn lạnh khối chăn. Có nhớ chăng người quan ải xa Đêm đêm bàn bạc ánh trăng ngà Song thưa có kẻ ngồi nhung nhớ Lẻ bóng đêm tàn dạ thiết tha VỌNG CỔ: 5/Nhớ cánh chim bay nhớ màng sương trắng nhớ vầng trăng thấp thoáng rụng bên... cầu. (-)(-) Biền biệt người đi chưa trắng nợ công hầu. Ôm đàn lên em so dây nắn phím, khúc phượng cầu dạo lại bản đàn xưa. (SL) Mực hoà theo nước mắt chép thành thơ giữa đêm lạnh sao mờ trăng gác núi. Câu mong nhớ câu chờ câu đợi gởi về nơi sương khói biên thuỳ. NHẠC: Lời nguyện xưa ghi ghắc sâu Dù đôi ta xa vắng lâu Kỷ niệm không nhạt phai Tình yêu ta còn mãi Đợi chàng đến xuân này. Trở về vọng cổ: 6/Nhấp chén ly bôi em say rồi lại tỉnh khi gió đêm xuân thổi lạnh chốn huê phòng. (SL) Mõ cầm canh khoan nhặt từ đầu thôn, ngỡ gió ngựa người xưa đã trở lại.
Đêm xuân có kẻ mơ màng, Hoa rơi chưa tỉnh nguyệt tàn chưa hay./.