Lối: Đêm dần khuya đèn mờ heo hắt bóng Gió thâu canh giục giã mối tơ lòng Tiếng thạch sùng chắt lưỡi mãi hoài mong Sầu cô đọng tháng năm dài ngao ngán.
Ca Hoài Lang Khúc: ................ Ôi (---------) Cao Xanh Thấu chăng cho đời của ta (--------) Lang thang không nhà (--------) Khóc than thay người (--------)Tình riêng ai biết đêm đêm (--------)Cố ôm tâm sự thương dùm người dưng chốn xa.
VỌNG CỔ: Câu 1: Tề Vương ơi, Chiêu Vương cung đã chán về vườn dâu ta ở. Từ nay hết nhớ hết thương quên sầu quên hận mối tương tư xin trả lại cho... người. (-)(-) Tình đã hết mong thì lưu luyến làm gì. (+) Thâm cung lạnh ôi ngục tù đáng khiếp, ta giật mình nuối tiếc chuỗi ngày xanh. (SL) Tiếng trống tàn canh ôi những tiếng lòng, mãi nức nở nghẹn ngào văng vẳng bên tai, nỉ non theo tiếng dế vọng về, như khóc than cho tình đời cô lẻ./-
Câu 2: Ôi, Vua đâu, Hoàng hậu đâu khi màn nhung khép lại, chỉ còn riêng ta khoắc khoải một mối tờ lòng. (-)(-) Đêm từng đêm in chiếc bóng âm thầm. (+) Sầu nhỏ lệ nến tàn tim héo hắt, gió lạnh lùng leo lét ánh đèn khuya. (SL) Ta cố thả hồn mình theo tiếng nhạc mông lung, để quên đi một kiếp người phiêu lãng. Ngày lại ngày trôi theo dòng nước, đem thân tằm hoài thêu dệt mấy đường tơ./-
Nhạc: Tơ lòng muốn bán có ai mua Tươi tốt quanh năm rợp bốn mùa Một mối sầu riêng còn ửng dạ Hai dây khổ quả chín thơm vừa.
VỌNG CỔ: Câu 5: Tơ lòng đây, tơ lòng tôi muốn bán, đã mấy mùa qua sầu lá rụng làm thân viễn khách sống xa... nhà. (-)(-) Chạnh nhớ làng quê nhớ bóng huyên già. (+) Đêm tối lửa tắt đèn ai hầu bên cạnh, tôi còn hoài nơi xứ lạ người dưng. (SL) Hỡi ơi tim ruột héo hon Cũng đành chôn kín để hồn thương đau Tơ lòng đã lỡ đôi dây Tình tang chi mãi cho đây thêm sầu./-
Câu 6: Tơ lòng rao bán chẳng ai mua Nhạc sầu dế họa vọng đưa vơi đầy Tiếng lòng góp đã thành thơ Mắt môi rợp bóng mấy bờ thương yêu. Hò ơi... chèo thuyền đưa khách sang sông Bậu về xứ nẫu mình trông theo buồn Chiều chiều chiều chớp bể mưa nguồn Trông về bên ấy lòng vương tơ lòng. (SL) Tơ lòng một mối riêng mang Biết ai san sẻ đêm tàn mình tôi Dòng đời như áng mây trôi Tình như sương lạnh đông tàn lại đông./. Người đăng:
Truyền Nguyễn