Lý con sáo: Tôi đứng đây Mà mơ đến một ngày về quê Tôi nhìn bao người hân hoan Vẫy tay nhau để tạm biệt lên đường Lòng tôi chua xót vô cùng Tâm tư oằn nặng mang vấn vương Thương cố hương chứa chan tình thương Ước chi mình được như cánh chim Tung cánh bay về mái nhà xưa Vọng cổ: 1/.Những buổi hoàng hôn tôi thường đến đây để nhìn từng chiếc phi cơ cất cánh rồi khuất dần trong khói trắng sương ……. chiều. Tôi nhớ quê hương và mong đợi ngày về. Kẻ vẫy khăn tay chào người ở lại, kẻ vội vàng nhấc mớ hành trang. Tôi nghe họ chúc nhau câu thượng lộ bình an, tôi rưng rưng từng giọt thắm trong hồn. Tôi gục đầu cúi mặt quay lưng, để cố ngăn đi đôi dòng nước mắt. 2/.Mấy độ xuân qua nơi ven trời góc bể ngày bình yên biết hẹn đến bao giờ. Tôi làm một kẻ ly hương qua bao năm tháng đợi chờ. Khói phi cơ đã tan dần trong mây trắng, mà tôi vẫn còn lẳng lặng nhìn theo.Một đàn chim vỗ cánh bay mau, trời ủ dột với nỗi sầu viễn xứ. Tôi muốn mượn cánh chim gởi về nơi đất mẹ, tâm sự buồn của một kẻ lìa quê. Thơ: Đất khách bơ vơ lạ bốn bề Nên lòng cứ mãi nhớ thương quê Mùa xuân này nữa xuân về nữa Tuyết trắng rơi nhiều dạ tái tê Vọng cổ: 5/.Mỗi độ xuân sang tôi thấy lòng tôi se lại, nhớ làm sao hương vị của quê ……. nhà. Dưa hấu Gò Công, bưởi ngọt Biên Hòa. Nem Thủ Đức bánh phồng Sa Đéc, cam Cái Bè măng cục Lái Thiêu. Múi sầu riêng thơm ngọt biết bao nhiêu, cơm nấu gạo nanh chồn thơm bát ngát. Mùi hương khói lẫn trong tiếng pháo, mấy cánh hoa mai nở rộ đón giao thừa. 6/.Xuân đất khách lạnh lùng mưa tuyết đổ, đâu phải như xuân bên quê nhà cây cỏ sơ rơ. Nhìn xuân này tôi lại nhớ xuân xưa, mà ngày về quê cũ cứ nay lần mai lựa. Mùa xuân đến rồi hẹn nùa xuân nữa, xuân năm nay lại hẹn đến xuân sau. Âm thầm năm tháng qua mau, xuân này đến nữa là bao xuân rồi. Nóc giáo đường lạnh lẽo đứng chơ vơ Vài chiếc lá vật vờ bay trước gió. Tuyết rơi phủ trắng chân cầu Mùa xuân đất khách ai sầu hơn ai. Người đăng:
Truyền Nguyễn